Phan Kim Liên, tên thật là Phan Thị Sen, người Phú Thọ Tình. Thủa bé, gia đình làm nghề khai thác cát vàng mạn Việt Trì thị. Đến năm 18 tuổi, bố Sen mải mê đánh bạc, lô đề lại cộng thêm bóng bánh nên gia sản khánh kiệt.
Sen, đang độ tuổi xuân thì, dáng người rất đỗi xinh đẹp. Thân cao 1.7m, vòng 1 85cm, vòng 2 60 cm và vòng 3 89 cm. Khuôn mặt khả ái, môi đỏ tựa son, ánh mắt nhìn ướt át pha chút đượm buồn khiến cho bất cứ nam nhân nào khi nhìn vào cũng thấy yêu mến và thêm phần muốn nâng đỡ.
Vì hoàn cảnh gia đình, bố phải vay nặng lãi 5000/100 vạn/ngày, nàng hàng ngày phải đi làm nghề phục vụ tại Lăng Ngư Tửu Điếm, nơi ăn chơi bậc nhất Việt Trì thị.
Một hôm, có vị khách đi phượt Tây Bắc ghé qua. Dáng phong trần nhưng không bớt đi phần lịch lãm. Chàng yêu cầu phòng V.I.P, cộng thêm 3 chum rượu kèm nhân viên. Sen được ông chủ ưu ái cho vào phục vụ sau khi nhìn thấy con Lexus 570 đỗ phía ngoài, đồng thời nói nhỏ: uống ít, rót đít nhiều nhé.
Sen bước vào, nam tử kia cùng lúc ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn nhau không chớp. Cả thế gian như tan biến. Để diễn tả khoảnh khắc đó không bút nào tả xiết. Chỉ biết một điều, họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên.
Sau vài chung rượu làm quen, được biết nam tử kia tên Tây Môn Khánh, người Phố Mã Mây, Hà Nội thị. Bố chàng gốc Tây Ban Nha, mẹ gốc Việt. Hai người quen nhau khi bố chàng hay ngồi bia cỏ tại quán mẹ chàng. Sau nhiều lần thiếu nợ, bố chàng cùng mẹ chàng kết tóc xe duyên. Vì hoàn cảnh, bố chàng phải về quê chịu tang cụ cố nội, visa không xin quay lại được nên hai bố con xa cách nhau từ lúc Khánh 7 tuổi.
Khánh thực tên Khánh Villa, sau dân quanh đó gọi thằng cu Khánh Tây. Vì hay phụ giúp ma ma bán quán, suốt ngày đứng chính môn đón khách, cái tên Tây Môn Khánh cũng ra đời từ đó.
Khánh giỏi võ, học boxing của tôn sư Dương Tử Anh, chồng hờ của Phúc Bà Bà, môn phái baokechoxe.com, một trong ngũ đại môn phái đất kinh kì. Khí công chàng được kì nhân đương đại Tố Tố Xìn hết lòng giúp đỡ và đạt đến 16.5 thành công lực. Có thể nhịn bia bảy bảy bốn chín ngày nhưng khi uống có thể tám tám sáu tư vại. Dung mạo vô cùng tuấn tú, khi đứng đái, Khánh hay có thói quen lùi lại 5 bước lấy đà, hai chân dạng ra, đề khí 10 giây. Khi bắt tốc chạy đến bệ đái, cột nước có thể cao trên 8 trượng, người đời tôn sùng và đặt tên là Thiên Hạ Đệ Nhất Vọt Cầu Môn.
Sen nhìn chàng say đắm khi hình dung ra khuôn mặt, cơ thể chàng y như ảnh đầu giường của siêu sao Ronaldo con, CR7, người mà tối tối nàng thường đứng trước mặt, nhảy thoát y cho thần tượng của mình xem trước khi đi ngủ.
Chàng nhìn nàng đắm đuối, lửa dục bốc lên ầm ầm khi hình dung ra thân thể nàng tựa như những ngôi sao phim cấp 3 hay 4 gì đó chàng hay xem.
Hai người tay trong tay nâng chén rượu đào, nói chuyện, cười đùa vô cùng tâm đắc. Nàng thẹn thùng khi chàng đề nghị mây mưa, tuy trong lòng rất muốn nhưng nàng bất thần đẩy chàng ra, hờn dỗi nói:
- Chàng cứ nghĩ thiếp như gái lầu xanh không bằng. Thân thiếp đáng giá ngàn vàng, vì hoàn cảnh gia đình mới phải vào chỗ này tiếp khách. Chàng có thương xin đừng làm thế, khổ thân thiếp.
Nói đến đây, Sen bưng mặt khóc thảm thiết. Khánh nửa tỉnh nửa mê, thấy người đẹp khóc ròng lấy làm thương cảm thêm mấy phần. Chàng cao hứng nói:
- Ta đây đầu đội trời trên đỉnh Phan Xi Păng, chân đạp đất tại Mũi Né, há sợ gì. Nay gặp nàng như thoả mối tâm giao tri kỉ. Ta không phải phường háo sắc, có điều biết tiền nào của nấy. Nàng dung mạo mĩ miều, có khó khăn gì cứ nói. Hôm nay, có con Lexus ngoài kia làm chứng, không xum họp loan phụng với nàng, ta thề không bao giờ đi Đồ Sơn nữa.
Sen thổn thức kể hoàn cảnh gia đình, mỗi lần đến đoạn nói bố nàng phải viết giấy nợ nàng lại nấc lên mấy hồi làm Khánh phải chạy ra Toilet nôn mấy chén.
Chum rượu cuối được hai người rót cạn, những nỗi bi ai, thống khổ như được gạt bỏ hết. Nước mắt thôi rơi cũng là lúc họ đi đến thoả thuận: con Lexus cứu bố nàng, chàng cùng nàng ra khách sạn bên bờ Lô Giang thơ mộng, cùng trao nhau cái ngàn vàng. Trước khi chia tay, chàng giao ước một ngày sớm nhất sẽ lên đón nàng về làm chính thê. Cả hai bịn dịn chia tay nhau, Khánh tặng nàng một vật làm kỉ niệm và nói "thấy vật như thấy người, sau tất sẽ tương phùng" nhưng không ai muốn cho số điện thoại di động.
Thời gian thấm thoát đã 4 năm từ khi hai người gặp nhau. Sau khi về HN, Khánh phải kéo cày trả nợ do say rượu, hứng chí mua trinh, bán xe của ma ma. Ngày ngày phải .rửa bát, tối đến cày bóng bánh, bận rộn kiếm tiền để không phải phụ thuộc vào mama nữa. Chịu khó và thêm phần may mắn, tất cả tiền rửa bát, thêm phần chôm chỉa mỗi lần mama Khánh không để ý chàng dồn hết vào bất động sản. Tiền bóng thắng, chàng chi rất rộng lấy quan hệ các bộ, ngành, đặc biệt bên an ninh. Giờ chàng đã thành đại gia xứ thị nhưng những lúc rảnh không bao giờ quên được hình bóng Sen. Mấy lần lên chốn cũ không gặp do Lăng Ngư Tửu Điếm giờ đây đã thành Công Đoàn Khách Điếm.
Nói về Sen, sau khi bán con Lexus chuộc bố, nàng không quên được hình bóng đầu đời của mình. Chiều chiều ra gốc cây đa Tân Trào mong ngóng, tối đến đi hát karaoke đợi mong. Cả làng đều nghi nàng bị ma nhập, mất hết hồn vía.
Không chịu nổi cảnh ái ân một lần đã bị bỏ đói, Sen bắt taxi xuống Mã Mây tìm Khánh. Cách nhau đúng 2 số nhà, cũng bia cỏ, người nàng gặp không phải Tây Môn Khánh mà là Võ Đại. Số phận nàng hẩm hiu từ đây. Ông trời thường hay đánh ghen má hồng.
***
Võ Đại, người Thanh Hà Huyện, Hải Dương Tỉnh. Xưa chuyên buôn hàng nội tạng tạm nhập tái xuất sang nước Lợ. Răng vổ, mặt đen, người cao 1,5. Võ học tuyệt luân. Xưa học của đại sư trên núi Côn Sơn, gần Kiếp Bạc. Sau tính hiếu sát, chuyên đi chém chó và mèo của dân về nhậu nên sư phụ đuổi xuống núi và dặn không được nói danh tính của ngài. Đại thường dùng lê 5 tác dụng, dấu dưới nách phải. Khi giao đấu thường dùng tay phải để đối phương tưởng lầm nhưng kì thực tay trái là tay thuận. Đại hay ra đòn, thấy đối phương áp sát liền luồn qua lấy lưỡi lê bên nách phải, lách mình đâm qua ống tay áo như con rắn từ trong hang mổ ra. Người thấp nên ít ai đề phòng. 10 trận, Đại chiếm phần thắng đến 9,9. Thường đối phương chết, mọi người mới nhận ra đan điền bị thủng xì khói đen ra ngoài.
Thời gian buôn hàng ở Móng Cái, Đại thường kết giao với giang hồ hảo hán nơi đó. Sẵn có lòng lợn tạm nhập sắp hết hạn, Đại thường lấy ra mời anh em hết lòng. Tính nết hào phóng nên Đại được một người anh em buôn rượu nấu bằng men Lợ rất khâm phục và quý mến.
Võ Tòng, người đả hổ trên núi Nùng ngày nào. Đại và Tòng cắt máu rắn, hoà rượu, kết nghĩa anh em. Để thuận lợi cho cả hai, họ đều nói với mọi người là hai anh em ruột thịt. Giang hồ đường biên rất nể trọng, mọi đối thủ muốn cướp đất làm ăn của Đại đã có Tòng lo. Thường thì chỉ nghe đến Võ Tòng đả hổ trên núi Nùng, đám lục lâm thảo khấu đã kinh hồn táng đởm chạy hết lên Lào Cai làm ăn, không dám quấy phá Đại. Bọn làng nhàng ở lại quy phục hết nên hai anh em kiếm rất khá.
Võ Tòng trước học tại Gia Lâm Tự, do sư phụ Châu Đồng dạy. Tướng mạo phi phàm, mắt sáng như sao, ngực rộng, cơ bắp cuồn cuộn. Nếu để so sánh, chỉ có huyền thoại Lý Đức, cao đồ xưa của môn phái tapthehinh.com mới có phần nhỉnh hơn đôi chút. Còn lại thường kém hơn Tòng vài phần.
Tòng xưa thường hay xem chim. Một lần vô tình gặp đôi chim uyên ương giao phối, Tòng lấy làm lạ. Mỗi lần con cái không chịu, con đực lấy chân phải đá dứ, con cái né bộ phận xxx ra, liền lúc chân trái con đực đá rất chính xác làm cho con cái mất thăng bằng. Việc dí súng vào đích dễ như trở bàn tay.
Tòng lấy làm hưng phấn lắm, ngày đêm luyện tập. Thấm thoát đã 3 năm từ khi tập cú đá chim kia. Một hôm, do mải uống rượu, sư phụ gọi về trách mắng việc Tòng không chịu luyện tập, tối ngày giao du với đám bạn nhậu. Tòng lấy làm tức lắm nên cãi lại. Sư phụ xuống tay thử, tay phải dứ thôi sơn, tưởng rằng Tòng lách người né để tấn công sư phụ sẽ dùng chiêu Lăng Cá Chết đáp trả. Chiêu này thường dùng khi đối phương lách người hoặc thoái. Chân phải đá úp vòng cầu là thực, dính đòn cũng được, không dính chẳng sao. Mượn đà quăng người, chân trái lật gót đá chẻ từ trên xuống 360 độ. Nếu dính một đòn đã chết, dính 2 đòn liền lúc chết 2 lần. Ngờ đâu Tòng nhanh như cắt, vừa lách người ra đã tung người lên đá điểm kim tiêu nhằm đúng huyệt đản trung của sư phụ. Huyệt này nằm đâu đó trên người, nếu trúng, kẻ đó sẽ bị tắc đường hắt hơi, sau 3 ngày sẽ thoát khí ra đằng đít mà chết.
Thấy nguy cấp khi vừa nhấc chân lên, thu lại không kịp, thân người sư phụ lắc một cái gạt được đòn, đồng thời tung tiếp đòn 2. Ngờ đâu đúng lúc xoay hông lại, chân trái của Tòng đã điểm trúng hông, người sư phụ bật trở lại, đít chổng lên trời và cùng lúc Tòng áp người sát tới như con chim Uyên ương đực.
Nói ra thì lâu nhưng sự việc xảy ra chưa bằng thời gian nhả khói thuốc. Sư phụ tái mặt, quay lại nhìn trừng trừng và quát: ngươi học chiêu đó của ai? Có phải ngươi đi theo bái sư bên môn phái giaideptimgiaixinh.com phải không? Phản đồ.
Tòng ra sức giải thích, sau một canh giờ, sư phụ bùi ngùi nói: Con có năng khiếu, mỗi tội tính hay rượu và hiếu sát. Ta e say này khó bảo toàn tính mạng. Thôi thì duyên thầy trò ta tuyệt từ đây. Sau này nếu tu thân, không cầu danh lợi sẽ giữ toàn thây nhưng khó toàn tay. Chiêu vừa rồi con lắp vào đít ta, tuy hiệu quả nhưng mấy phần dung tục. Sau này không nên dùng, nếu dùng, gọi nó là Uyên ương cước cho sang.
Nói hết lời sư phụ thở dài đánh thượt, phất tay áo, tập tễnh đi vào. Tòng nước mắt lưng tròng từ biệt. Ra đến cổng bỗng nghe câu vọng ra: Ham rượu chỉ có cách buôn rượu mới hết thèm.
A Lanh Toàn Lông
Linh tinh, lang thang
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013
Thực hư Võ Tòng đả hổ
Võ Tòng bú diệu, say quá liều qua núi Cảnh Dương. Không hiểu Hổ ta có ngu không khi bị phường săn liên tục truy quét mà lại có hành động dại dột dư này:
"...Đương khi nghiêng ngả thích tình, thì bỗng có một trận cuồng phong đưa đến, rồi nghe thấy ở đằng sau bụi cây có tiếng gầm lên dậy đất, đoạn rồi một con cọp rất lớn ở đâu xuất hiện ra."
Đặc tính loài Hổ, khi đi săn hoặc thử khi không biết chăng nữa nó cũng có khứu giác rất đặc biệt. Một chú to nhớn như chú Tòng, say diệu, đến hổ vợ mình đã phát hiện ra từ cả cây số chư nói đéo gì con hổ xịn.
Bố Thi Nại Am xưa không xem Discovery nên bốc phét như đúng rồi. Lạy cụ, nó phát hiện ra Tòng say, nó nằm chờ, cong đít lên. Tòng vừa nhắm mắt ngủ vì mệt, nó bụp phát giữa cuống họng là toi cmnr chứ còn ra oai làm cd dề.
"...Võ Tòng thấy hổ ta quay chồm lại, liền hai tay múa cây gậy, ráng hết sức bình sinh, giơ thực thẳng cánh, vụt một cái nghe rắc một tiếng, rồi có một cây to đổ ngay trước mặt. Chàng định tình lại để nom thì té ra ngọn gậy đánh gấp quá, không trúng vào con cọp, mà lại trúng ngay vào cây khô ở bên, làm cho cây cũng gãy xuống mà gậy thì mất phăng đi một nửa, chỉ còn một nửa ở tay.
Bấy giờ con cọp nóng tiết, lại gầm thét ầm ĩ mà quay lại vồ luôn cái nữa."
Nói về oánh nhau. 2 thằng người với nhau thôi. Èo mịa, vụt trượt phát, thằng kia áp sát luôn. Ôm, quăng quật, đấm đá... để giảm khoảng cách vũ khí. Đấy là thằng có bản lĩnh. Em thì em chạy cmn lâu roài.
Tòng phang vào cây. Bùm phát, nhanh cũng mất 2 giây. Hổ đứng ngay đó, chẳng lẽ Tòng phang nó cách 20m mà còn "định tình nom lại". Bấy giờ cọp mới nóng tiết, thét ầm ĩ quay lại vồ. Èo mịa, tả vầy hoá ra con cọp cave Đồ Sơn ah. Cọp xịn, nó quay ngoắt, tát một phát thì đời cu Tòng ra bã.
Còn quá nhiều tình tiết trong cái đám cướp Thuỷ Hử này. Lúc nào rảnh chửi tiếp vậy. Ịt mịa, có con trai, đéo bao giờ cho nó xem Tam Quốc, Thuỷ Hử. Toàn bố láo ăn cắp.
"...Đương khi nghiêng ngả thích tình, thì bỗng có một trận cuồng phong đưa đến, rồi nghe thấy ở đằng sau bụi cây có tiếng gầm lên dậy đất, đoạn rồi một con cọp rất lớn ở đâu xuất hiện ra."
Đặc tính loài Hổ, khi đi săn hoặc thử khi không biết chăng nữa nó cũng có khứu giác rất đặc biệt. Một chú to nhớn như chú Tòng, say diệu, đến hổ vợ mình đã phát hiện ra từ cả cây số chư nói đéo gì con hổ xịn.
Bố Thi Nại Am xưa không xem Discovery nên bốc phét như đúng rồi. Lạy cụ, nó phát hiện ra Tòng say, nó nằm chờ, cong đít lên. Tòng vừa nhắm mắt ngủ vì mệt, nó bụp phát giữa cuống họng là toi cmnr chứ còn ra oai làm cd dề.
"...Võ Tòng thấy hổ ta quay chồm lại, liền hai tay múa cây gậy, ráng hết sức bình sinh, giơ thực thẳng cánh, vụt một cái nghe rắc một tiếng, rồi có một cây to đổ ngay trước mặt. Chàng định tình lại để nom thì té ra ngọn gậy đánh gấp quá, không trúng vào con cọp, mà lại trúng ngay vào cây khô ở bên, làm cho cây cũng gãy xuống mà gậy thì mất phăng đi một nửa, chỉ còn một nửa ở tay.
Bấy giờ con cọp nóng tiết, lại gầm thét ầm ĩ mà quay lại vồ luôn cái nữa."
Nói về oánh nhau. 2 thằng người với nhau thôi. Èo mịa, vụt trượt phát, thằng kia áp sát luôn. Ôm, quăng quật, đấm đá... để giảm khoảng cách vũ khí. Đấy là thằng có bản lĩnh. Em thì em chạy cmn lâu roài.
Tòng phang vào cây. Bùm phát, nhanh cũng mất 2 giây. Hổ đứng ngay đó, chẳng lẽ Tòng phang nó cách 20m mà còn "định tình nom lại". Bấy giờ cọp mới nóng tiết, thét ầm ĩ quay lại vồ. Èo mịa, tả vầy hoá ra con cọp cave Đồ Sơn ah. Cọp xịn, nó quay ngoắt, tát một phát thì đời cu Tòng ra bã.
Còn quá nhiều tình tiết trong cái đám cướp Thuỷ Hử này. Lúc nào rảnh chửi tiếp vậy. Ịt mịa, có con trai, đéo bao giờ cho nó xem Tam Quốc, Thuỷ Hử. Toàn bố láo ăn cắp.
Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013
Gái Tông Dật (+18)
Xưa đi công tác Hà Giang cùng thằng em. Uống say lắm, 12h đêm mình ngủ. Thằng e một mình chiến với cả họ khách hàng.
2h sáng ae hạ sơn. Trời tối đen như mực. Trên xe khoảng có bốn cô tông dật, khăn quấn đầu đen xì chẳng rõ mặt.
Mình say, thèm ngủ. Cu em bắt đầu gọi bà Huệ khi xe vừa lăn bánh.
Mấy cô bảo thằng này yếu, mới đi đã say xe. Cậu cáu nói mấy bà này ngồi lui ra, nóng quá.
Trời sáng dần, đèn xe chạy ngược chiều làm rõ khuôn mặt mấy cô khi đã bỏ khăn. Giàng ôi, đẹp tóa. Toàn mấy e độ 17, 18 đi bán mật ong về. Bts, mình ngồi ghế trước, cu e hân hạnh ngồi sau, kẹp giữa 2 e. Một em ngồi ghế nhựa trước mặt. Đi xa nhà, say, mệt mỏi, mình ghen tị với nó.
Mấy e cười khúc khích, má đỏ hây hây như hoa rừng khi mình hỏi có lấy bọn Kinh hông. Xe xóc, lắc lư như lắc muối vừng. Cu e say quá ôm chặt cô đằng trước, hiểm cái, e đó xinh nhất hội. Kg hiểu sao lúc nó say nhưng hai tay nó bám đúng chỗ cần bám... Mình liếc xuống, dớt dãi chảy ngược lên cả mũi. Ý nghĩ nhanh lắm, nghe đồn gái dân tộc kg cho s chỗ cho con bú. Chắc mẩm quả này chú e mình dễ bị nó rút dao quắm ra làm phát hoặc chí ít cũng bị ăn cái tát. Im lặng như tờ. Haha, mnc, lời đồn chỉ là lời đồn. Có sao đâu.
Cả chặng đường về đến Đoan Hùng cu e mình tỉnh hắn (sau nó nói vậy). Nó giả chết bắt quạ nhưng đc khuyến mại bưởi. Xe dừng để các e xuống, nghe nói về Yên Bái. Mình tiếc hùi hụi, chú e như đc núi rừng đền đáp khi sống hết mình với nó. Giờ già, hay ngẫm lại. Sống hãy hết mình, Giàng có phụ công bao giờ...
Trời sáng dần, đèn xe chạy ngược chiều làm rõ khuôn mặt mấy cô khi đã bỏ khăn. Giàng ôi, đẹp tóa. Toàn mấy e độ 17, 18 đi bán mật ong về. Bts, mình ngồi ghế trước, cu e hân hạnh ngồi sau, kẹp giữa 2 e. Một em ngồi ghế nhựa trước mặt. Đi xa nhà, say, mệt mỏi, mình ghen tị với nó.
Mấy e cười khúc khích, má đỏ hây hây như hoa rừng khi mình hỏi có lấy bọn Kinh hông. Xe xóc, lắc lư như lắc muối vừng. Cu e say quá ôm chặt cô đằng trước, hiểm cái, e đó xinh nhất hội. Kg hiểu sao lúc nó say nhưng hai tay nó bám đúng chỗ cần bám... Mình liếc xuống, dớt dãi chảy ngược lên cả mũi. Ý nghĩ nhanh lắm, nghe đồn gái dân tộc kg cho s chỗ cho con bú. Chắc mẩm quả này chú e mình dễ bị nó rút dao quắm ra làm phát hoặc chí ít cũng bị ăn cái tát. Im lặng như tờ. Haha, mnc, lời đồn chỉ là lời đồn. Có sao đâu.
Cả chặng đường về đến Đoan Hùng cu e mình tỉnh hắn (sau nó nói vậy). Nó giả chết bắt quạ nhưng đc khuyến mại bưởi. Xe dừng để các e xuống, nghe nói về Yên Bái. Mình tiếc hùi hụi, chú e như đc núi rừng đền đáp khi sống hết mình với nó. Giờ già, hay ngẫm lại. Sống hãy hết mình, Giàng có phụ công bao giờ...
Ngại Tình Liệt Truyện
- Con mẹ mày, sao mày khốn nạn thế hả thằng kia. Mày xui tao bỏ chồng để lấy tao. Bây giờ tao mất hết cả rồi.
Tiếng con đàn bà khản đặc, mắt đỏ hoe vì khóc và giận dữ.
Thằng khốn nạn kia khoảng 50. Nhìn cái kiểu của nó biết ngay thuộc loại đểu. Nó đấm đá túi bụi, vừa đẩy ra vừa chửi: sao mày cứ bám lấy bố mày thế. Cút...
Con kia lăn vào, khóc và chửi. Ý nói cho thiên hạ biết nó chẳng còn gì để mất, phải hạ nhục thằng kia bằng được.
Tiếng con đàn bà khản đặc, mắt đỏ hoe vì khóc và giận dữ.
Thằng khốn nạn kia khoảng 50. Nhìn cái kiểu của nó biết ngay thuộc loại đểu. Nó đấm đá túi bụi, vừa đẩy ra vừa chửi: sao mày cứ bám lấy bố mày thế. Cút...
Con kia lăn vào, khóc và chửi. Ý nói cho thiên hạ biết nó chẳng còn gì để mất, phải hạ nhục thằng kia bằng được.
Ở cái xóm nổi tiếng nhà nghỉ. Vụ ngại tình, oánh ghen, mình chẳng lạ.
Thỉnh thoảng thấy những gương mặt quen quen ra vào. Lúc thì chồng con
bạn, lúc thì mấy thằng hay bú diệu oánh quả lẻ.
Có chị đi chợ, rau dưa vẫn ở xe. Có các cháu học sinh, phù hiệu, đồng phục đủ cả. Có nhiều cặp cụ, tóc bạc, răng long run lảy bảy đi vào.
Có chị đi chợ, rau dưa vẫn ở xe. Có các cháu học sinh, phù hiệu, đồng phục đủ cả. Có nhiều cặp cụ, tóc bạc, răng long run lảy bảy đi vào.
Thôi thì xh vậy, tình yêu vậy. Cũng may có nhà nghỉ, nếu không, chẳng lẽ ra sông Hồng vật nhau.
Có vụ kinh hoàng hơn. Con vợ sai hổ báo đến xé quần, xé áo. Ka bảo vệ thương tình bọc lót bằng ga giường, nếu không chẳng biết chạy đâu cho thoát cái đám hổ báo lẫn những ánh mắt người đời.
Quen thế rồi nhưng gặp thằng khốn nạn kia mình sock. Sock vì dám đấm đá, chửi bới người nó hằng dụ dỗ chỉ để thỏa cái súc vật trong người. Sock hơn khi ở cái xh sắp tiến lên đến một xh công bằng, văn minh. Nơi nhà nhà được xếp hạng gd văn hóa, có chứng nhận đỏ chót như xếp hạng di tích lịch sử mà cư xử nhau mọi rợ như bọn giãy chết.
Sock nhất nữa khi nghĩ lỡ sau mình cũng vậy. Đã hứa với ai chưa???
Việc lắng xuống, trưa đi ăn. 2 ae gặp cô gái. Ô a nói: thôi về đi, tìm nó làm kặc giề. Về đi.
Cô gái kéo khẩu trang lên, lý nhí đáp: vâng, em về đây.
Mình kịp nhìn thấy đôi mắt vẫn đỏ hoe, không còn giận dữ nhưng vô vọng.
Ngồi sau lẩm bẩm: đcm thằng chó. Đừng có hứa
Chẳng biết mình chửi ai???
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

