Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Gái Tông Dật (+18)

Xưa đi công tác Hà Giang cùng thằng em. Uống say lắm, 12h đêm mình ngủ. Thằng e một mình chiến với cả họ khách hàng. 2h sáng ae hạ sơn. Trời tối đen như mực. Trên xe khoảng có bốn cô tông dật, khăn quấn đầu đen xì chẳng rõ mặt. Mình say, thèm ngủ. Cu em bắt đầu gọi bà Huệ khi xe vừa lăn bánh. Mấy cô bảo thằng này yếu, mới đi đã say xe. Cậu cáu nói mấy bà này ngồi lui ra, nóng quá.

Trời sáng dần, đèn xe chạy ngược chiều làm rõ khuôn mặt mấy cô khi đã bỏ khăn. Giàng ôi, đẹp tóa. Toàn mấy e độ 17, 18 đi bán mật ong về. Bts, mình ngồi ghế trước, cu e hân hạnh ngồi sau, kẹp giữa 2 e. Một em ngồi ghế nhựa trước mặt. Đi xa nhà, say, mệt mỏi, mình ghen tị với nó.

Mấy e cười khúc khích, má đỏ hây hây như hoa rừng khi mình hỏi có lấy bọn Kinh hông. Xe xóc, lắc lư như lắc muối vừng. Cu e say quá ôm chặt cô đằng trước, hiểm cái, e đó xinh nhất hội. Kg hiểu sao lúc nó say nhưng hai tay nó bám đúng chỗ cần bám... Mình liếc xuống, dớt dãi chảy ngược lên cả mũi. Ý nghĩ nhanh lắm, nghe đồn gái dân tộc kg cho s chỗ cho con bú. Chắc mẩm quả này chú e mình dễ bị nó rút dao quắm ra làm phát hoặc chí ít cũng bị ăn cái tát. Im lặng như tờ. Haha, mnc, lời đồn chỉ là lời đồn. Có sao đâu.

 Cả chặng đường về đến Đoan Hùng cu e mình tỉnh hắn (sau nó nói vậy). Nó giả chết bắt quạ nhưng đc khuyến mại bưởi. Xe dừng để các e xuống, nghe nói về Yên Bái. Mình tiếc hùi hụi, chú e như đc núi rừng đền đáp khi sống hết mình với nó. Giờ già, hay ngẫm lại. Sống hãy hết mình, Giàng có phụ công bao giờ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét