Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Ngại Tình Liệt Truyện

- Con mẹ mày, sao mày khốn nạn thế hả thằng kia. Mày xui tao bỏ chồng để lấy tao. Bây giờ tao mất hết cả rồi.
Tiếng con đàn bà khản đặc, mắt đỏ hoe vì khóc và giận dữ.
Thằng khốn nạn kia khoảng 50. Nhìn cái kiểu của nó biết ngay thuộc loại đểu. Nó đấm đá túi bụi, vừa đẩy ra vừa chửi: sao mày cứ bám lấy bố mày thế. Cút...
Con kia lăn vào, khóc và chửi. Ý nói cho thiên hạ biết nó chẳng còn gì để mất, phải hạ nhục thằng kia bằng được.

 
 
Ở cái xóm nổi tiếng nhà nghỉ. Vụ ngại tình, oánh ghen, mình chẳng lạ. Thỉnh thoảng thấy những gương mặt quen quen ra vào. Lúc thì chồng con bạn, lúc thì mấy thằng hay bú diệu oánh quả lẻ.
Có chị đi chợ, rau dưa vẫn ở xe. Có các cháu học sinh, phù hiệu, đồng phục đủ cả. Có nhiều cặp cụ, tóc bạc, răng long run lảy bảy đi vào. 

Thôi thì xh vậy, tình yêu vậy. Cũng may có nhà nghỉ, nếu không, chẳng lẽ ra sông Hồng vật nhau.

Có vụ kinh hoàng hơn. Con vợ sai hổ báo đến xé quần, xé áo. Ka bảo vệ thương tình bọc lót bằng ga giường, nếu không chẳng biết chạy đâu cho thoát cái đám hổ báo lẫn những ánh mắt người đời.

Quen thế rồi nhưng gặp thằng khốn nạn kia mình sock. Sock vì dám đấm đá, chửi bới người nó hằng dụ dỗ chỉ để thỏa cái súc vật trong người. Sock hơn khi ở cái xh sắp tiến lên đến một xh công bằng, văn minh. Nơi nhà nhà được xếp hạng gd văn hóa, có chứng nhận đỏ chót như xếp hạng di tích lịch sử mà cư xử nhau mọi rợ như bọn giãy chết.

Sock nhất nữa khi nghĩ lỡ sau mình cũng vậy. Đã hứa với ai chưa???

Việc lắng xuống, trưa đi ăn. 2 ae gặp cô gái. Ô a nói: thôi về đi, tìm nó làm kặc giề. Về đi.
Cô gái kéo khẩu trang lên, lý nhí đáp: vâng, em về đây.
Mình kịp nhìn thấy đôi mắt vẫn đỏ hoe, không còn giận dữ nhưng vô vọng.
Ngồi sau lẩm bẩm: đcm thằng chó. Đừng có hứa
Chẳng biết mình chửi ai???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét